Những lí do vì sao mà mình (và có lẽ nhiều bạn khác nữa) lại yêu thích WordPress hoặc các trang blog hơn Facebook.

Thật ra thì những ai đã từng chơi blog đều có thể hiểu và biết những điều này. Nhưng dạo gần đây mình cảm thấy Facebook đang ảnh hưởng quá nhiều đến lối sống và suy nghĩ của mình, nên coi như bài viết này là 1 lời cảnh tỉnh và nhắc nhở. Nhắc nhở rằng mình đã từng không muốn bị cuốn theo nhịp sống như thế!

wordpress_vs_facebook

          1. Sự riêng tư:
          Có lẽ đây là yếu tố được mình đặt lên hàng đầu. Mục đích của blog hay mạng xã hội là để làm gì: CHIA SẺ. Và mình nghĩ con người ta lại dễ dàng chia sẻ với nhau hơn nếu có cái vỏ bọc để che giấu mình đi một chút. Cứ xem nó giống như là vòng Blind Audition của The Voice vậy. Người ta chỉ muốn cảm nhận cái giá trị chia sẻ mà ta cho rằng là quan trọng nhất (ở The Voice là giọng hát), chứ đừng để các yếu tố khác như vẻ bên ngoài tác động vào sự đánh giá đó. Hãy chỉ để câu chữ của đối phương nói cho bạn biết họ đang cảm thấy điều gì, chứ không phải tìm ảnh đại diện và background information của họ để xem họ là ai, có đáng để lắng nghe không.
Yahoo!360, Yahoo Messenger và thậm chí là Facebook ngày xưa đều đáp ứng được cái yêu cầu đó. Nhớ khi Facebook chưa bắt đặt tên thật và không mang tính thương mại như bây giờ thì mình toàn giấu nhẹm tuổi để đi thả thính mấy bà chị hay ho không đấy chứ.
Cái thú vị nhất ở đây chính là cái cảm giác tò mò, phải không! Tìm được 1 người có thể viết mấy bài review cực chất, nói lên những suy nghĩ đồng cảm với mình như vậy thì ai mà chẳng muốn biết thêm thông tin về họ. Với Facebook bây giờ thì chỉ cần vài cú click chuột chứ ở mấy trang blog là chỉ có nước dí mắt vào cái avatar bé tí (trong trường hợp họ có để ảnh cá nhân) hoặc phải trổ hết tài nghệ soi mói trên google. Mà thật ra nhiều khi không biết họ là ai là hay nhất. Hãy cứ để cái sự bí ẩn đó cùng những bài viết của họ mê hoặc bạn. Chia sẻ với nhau, vậy là đủ!

         2.  Hãy viết đi:
Facebook dường như cho chúng ta cái cảm giác “được ở gần” với bạn bè mọi lúc, nhưng nhìn lại thì họ ngày ở rất xa chúng ta, vì trên Facebook chẳng ai dám viết nên suy nghĩ của mình cả. Mình thường gọi đó là “văn hóa tạo dựng bề nổi” của Facebook. Chẳng biết từ lúc nào mà Facebook chuyển từ nơi chia sẻ cảm xúc thành nơi tạo dựng hình tượng cá nhân nữa. Người ta chỉ thích mang lên đấy những cái tốt đẹp nhất của mình. Người ta chỉ chia sẻ những thứ vui vui, lạ lạ, đẹp đẹp, bóng bẩy hoặc tệ hơn: chẳng biết nên chia sẻ cái gì cả. Quanh quẩn trên đó suốt ngày chỉ thấy ảnh selfie thả thính của mấy đứa hot girl, mấy cái clip vine hài nhảm nhảm từ fanpages, họa chăng lắm là được vài câu status cá nhân than thở hôm qua trời mưa đé* gì ghê thế, trôi cả xe máy,…

Từ rất nhiều nguyên do, Facebook khiến bạn lười viết và lười đọc bài người khác viết (Bạn nào mà đọc những gì mình viết nhảm tới đây mà ko drop giữa chừng là hơn cả đống người rồi đấy LOL). Một trong những lí do quan trọng nhất chính là cái yếu tố mình nói đến đầu tiên: sự riêng tư. Ở Facebook hầu như mọi người đều biết bạn là ai. Viết thế nào được khi mà lâu lâu viết được 1 bài gì đó deep deep hay dài tí xíu thì lũ bạn thân lại vào “phẫn nộ” và comment troll đủ thứ chứ. Mà có lẽ đó không đơn thuần là lỗi ở văn hóa Facebook, mà giống như là văn hóa chia sẻ của người trẻ bây giờ nó khác, nhỉ!

         3. Sự khan hiếm:
         Bản thân là 1 đứa học về kinh tế, mình biết cái giá phải trả và cực kì ghét những cái mà mình từng yêu thích bị THƯƠNG MẠI HÓA. Nhạc, sách, phim, ca sĩ, diễn viên, blogger,… gì cũng vậy. Luôn luôn có 1 cái mốc ranh giới vạch rõ khi nào cái mình yêu thích trở nên quá phổ biến, ai ai cũng thích được và rồi dần bị biến chất. Đơn giản thôi, để tiếp cận được nhiều hơn với công chúng thì họ đã phải hạ thấp chất lượng, sự độc đáo ở sản phẩm của mình xuống để với tới được tầng lớp thấp hơn. Ở Facebook cũng vậy. Đâu đâu cũng gặp cả đống thứ, cả triệu người na ná như nhau thì chẳng còn biết đường mà lọc ra đâu là cái chất thật sự nữa.

WordPress thì khác. Số người Việt dùng còn khá ít (dù mình chưa tìm được số liệu thống kê cụ thể) và họ dùng đều có mục đích rõ ràng. Đặc biệt là những người trẻ giống mình. Mỗi lần tìm được 1 trang WordPress mới nào, do 1 bạn trẻ tạo ra, đọc được những suy nghĩ vô cùng chân thực của họ là mình cứ đọc ngấu nghiến. Dù chẳng biết họ là ai, ngoại hình như thế nào, cách sống có khác mình hay không, nhưng mỗi câu chữ của họ đều thể hiện họ là những nguyên bản mới lạ, độc lập và thú vị.

Ở Facebook, chúng ta có thể học tập, làm việc, chia sẻ về tùm lum thứ. Nhưng chỉ có 1 điều rất khó và ngại chia sẻ: BẢN THÂN CHÚNG TA.

10 COMMENTS

  1. Người viết thường dùng blog, vì ít người bớt ồn ào, người ta dễ bộc lộ tư tưởng và chịu khó quan sát tư tưởng của một người cùng viết blog.

    • Vậy thì chị (qua thời gian theo dõi blog chị, em nghĩ là chị lớn hơn em nhiều :D) là người luôn theo dõi và ủng hộ lớp trẻ tụi em viết đấy ạ. Ở blog nào cũng thấy sự xuất hiện và quan tâm của chị ^^

  2. Ừ. Những gì trên này 100% là đúng với tui. Ngày xưa rất thích ngồi viết status. Giờ thì nó làm mình ngại vì những gì bị phơi bày ra có lẽ sẽ làm ảnh hưởng đến “hình ảnh” bản thân. Nhớ cái blog Yahoo360, Opera nữa.

  3. Mỗi thức được tạo ra cũng đều có hai mặt : tích cực và tiêu cực. Facebook cũng vậy, nếu không biết sử dụng thì hại lắm, nhưng ngược lại thì sẽ khác. Em mới sử dụng WordPress, chưa biết nó lợi hại thế nào nhưng khi viết gì trên đó thì đều rất thoải mái, không bị soi mói nhiều.
    Bản thân là một hs thpt, rất kém văn nên em chỉ chỉ thích xem thiên hạ viết gì, nếu mình giỏi văn thì ngược lại.

    • Anh biết 1 số người viết rất thú vị và ko ai trong số họ giỏi văn hồi cấp 3 cả. Bản thân anh cũng là 1 thằng ghét và dốt văn đây, nhưng mình thích thì mình viết thôi 😀

      • Những em thấy anh viết rất hay, em nghĩ văn của anh không hề tệ, và những anh chị viết blog khác cũng như vậy

        • Anh nghĩ đó không phải là văn hay mà là biết cách trình bày quan điểm của mình theo 1 hướng hấp dẫn nhất có thể. Chương trình giáo khoa môn Văn trong trường chẳng bao giờ dạy em được mấy cái này. Có nước là chịu khó đọc sách, blog nhiều để học hỏi và mở thế giới quan của mình hơn thôi ^^

  4. Bạn nhớ thời Yahoo chứ? Các cuộc nói chuyện trở nên sâu hơn với kiểu chat twitter và facebook như bây giờ đúng không ?

    Những gì bạn viết ở facebook thì mang tính chất public và nhanh đến tay người đọc hơn. Còn bạn viết ở wordpress thì chắc chắn là nó sẽ mang màu sắc riêng tư và kín đáo hơn rồi!

    Suy cho cùng thì cũng do bản tính thích chia sẻ trong mỗi con người chúng ta cả! Mình đồng ý với bạn là ở trên wordpress thì người dùng đọc và trả lời mỗi vấn đề một cách sâu và tường tận hơn Fb. Fb thì xem ảnh và khoe bề nổi cá nhân là chính thôi. Mình từ lâu rồi ít có thói quen dùng và ngóng Fb nữa. Cần tìm ai thì dùng cái Messenger hoặc gọi cuộc điện thoại là xong!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here