“Cảm tử quân và bọn khủng bố đánh bom liều chết bản chất có khác gì nhau ko? Chẳng phải đều là sản phẩm của quá trình tẩy não thôi sao?” – Đó là lời thoại, là câu hỏi mà khán giả phải ngẫm nghĩ xuyên suốt 150 phút kịch tính, gay cấn và đầy nước mắt của bộ phim.

Có lẽ không cần nói về thành công và sự nổi tiếng của Eternal Zero khi phim đã ẵm tất cả các hạng mục quan trọng của Japanese Academy như Best Movie, Best Director, Best Cinematography, Best Sound, Lighting,… Bộ phim ra mắt cũng nhằm đánh dấu kỉ niệm 70 năm kết thúc World War II.

Câu chuyện kể về 2 con người trẻ lần tìm trở về quá khứ của người ông đã mất trong chiến tranh của mình, là nhà phi công xuất chúng Miyabe. Để rồi qua từng lời kể của các nhân chứng còn sống, họ hiểu thêm về người ông của mình, về sự hy sinh, mất mát, khốc liệt trong thời chiến, về ý nghĩa của cuộc sống và về 1 đất nước Nhật Bản đau đớn trong chiến tranh.

Cũng chẳng phải ngẫu nhiên khi phim ẵm giải hình ảnh, âm thanh và chỉnh sửa xuất sắc nhất khi bộ phim đã dựng lại quá chân thực và hoành tráng các pha không chiến của chiến hạm Zero trong những trận chiến lịch sử như Trân Châu Cảng, Philippine,…

Mà đừng hiểu nhầm đây là 1 bộ phim về chiến tranh. The Eternal Zero là 1 bộ phim phản chiến tranh, nhắc nhở người ta về ý nghĩa cuộc đời, giá trị sống của người trẻ trong thời đại ngày nay! Đây là 1 bộ mà mình không muốn và không nên review nhiều, chi tiết và dài dòng làm gì. Cứ coi, và rồi bạn sẽ hiểu và rung động!

the-eternal-zero-japanese-self-censorship

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here