Thật hiếm khi mà mình lại bỏ nhiều thời gian ra để xem 1 bộ anime dài tập (những 22 tập cơ đấy) như vậy. Cũng thật là hiếm khi xem xong 1 bộ anime rồi lại có đủ cảm xúc để viết 1 vài dòng suy nghĩ về nó như thế này. Nhưng “Shigatsu wa Kimi no Uso”, nói sao nhỉ, có lẽ là 1 trong những bộ duy nhất nhận được rating 10/10 của mình!

april2

Arima Kousei – 1 thần đồng âm nhạc trong lĩnh vực piano. Từ bé cậu đã được biết đến như 1 cỗ máy hoàn hảo, đánh từng nốt nhạc, phách nhịp chuẩn xác đến kinh người, cứ như 1 tấm gương của nhạc phổ vậy. Nhưng người ta cũng biết đến cậu như là 1 cỗ máy, 1 công cụ của người mẹ đầy nghiêm khắc của mình. Và rồi cùng với sự ra đi của người mẹ, Arima đã đánh mất khả năng có thể lắng nghe âm thanh từ cây đàn piano của mình. Tiếng đàn giờ đây cứ như được vang vọng từ đại dương sâu thẳm, mãi ko thể chạm được tới cậu!

kousei piano

Vào một ngày tháng tư kia, cậu gặp Miyazono Kaori, dưới những cánh hoa anh đào đang nở rộ. Và cuộc sống cậu bắt đầu thay đổi từ đó….

Thoạt nghe thì có vẻ cốt truyện nói chung và main nữ chính Kaori có chút quen thuộc với những ai đã xem phim đủ nhiều. Nhưng bộ phim này còn chứa đựng nhiều bất ngờ hơn thế. Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu, mà còn về tình bạn, ước mơ và nghị lực sống. Bộ phim lấy cảm hứng rất nhiều từ âm nhạc, nhưng đặc biệt lại là nhạc cổ điển: Chopin, Bach, Beethoven,… Có ai lại nghĩ rằng nhạc cổ điển khi được trình diễn bởi tiếng đàn piano của Kousei hay tiếng dương cầm ngân nga của Kaori lại có khả năng diễn tả nỗi lòng con người đến vậy. Có lẽ đây là bộ phim về âm nhạc đầu tiên mình biết lại có thể sử dụng âm nhạc để diễn tả tâm tư, nỗi lòng của con người sâu sắc đến thế. Thật sự thì ngôn từ của mình không đủ để diễn tả cho các bạn hiểu. Nhưng trong phim có 1 câu nói thế này: “Chúng ta là nhạc công, vì thể hãy để âm nhạc cất lên tiếng nói của mình”. Nếu bạn coi phim thì bạn sẽ hiểu điều mình đang cố diễn tả là gì.

aprilTừng chút, từng chút một, Kaori phủ lớp bụi bặm đã bám chặt trên cây đàn piano Kousei. Cô bắt cậu trở lại với piano 1 lần nữa. Cô phá vỡ mọi nguyên tắc cứng nhắc về nhạc phổ, bắt cậu chạy đua với cô khi song tầu trên sân khấu của riêng họ. Nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở 2 nhân vật này. Nó còn có bạn bè của họ, và đặc biệt, địch thủ của họ trên đấu trường âm nhạc. Từng nhân vật, qua từng tập phim, đều được lột tả hết sức rõ ràng. Cách phát triển tâm lí nhân vật của tác giả hết sức tài tình. Có lẽ từng cái cảm xúc nhỏ nhất, ẩn khuất nhất đều được tác giả Naoshi Arakawa vẽ nên thật sống động.

april 3Một cái rất hay nữa của tác giả có lẽ là ở khoảng cô động cảm xúc và khoảng khắc. Lời thoại của các nhân vật không ngây ngô trẻ con như phim dành cho con nít, cũng không hề triết lí sáo rỗng như nhiều bộ phim cùng thể loại khác. Từng câu chữ, nét vẽ, nhạc nền đều hòa vào nhau để làm nên những thước phim sống động, lưu giữ, chạm tới trái tim của người xem. Hài hước, ý nghĩa, hạnh phúc rồi dằn vặt, tuyệt vọng, tất cả đều được diễn tả nhẹ nhàng và sâu lắng, đi vào lòng người. À không, đi vào lòng người xem nhiều nhất, có lẽ chính là âm nhạc của các nhân vật. Không phải mình đã nói ở trên rồi sao, đây là bộ phim có thể dùng âm nhạc để thay lời nói.

Mỗi tập phim sẽ đưa bạn đến gần hơn với tâm hồn của các nhân vật, giúp bạn hiểu rõ họ. Mỗi tập phim cùng với âm nhạc dần hé lộ những bí mật thầm kín, điều mà cả người xem lẫn nhân vật trong phim sẽ cùng nhau tìm kiếm. Mình cũng xin nói với bạn trước, đây là 1 bộ phim có cái kết thúc buồn, theo 1 khía cạnh nào đó. Cái nỗi bất an, lo lắng đó bạn sẽ cảm nhận được từ ngay những tập đầu phim. Nhưng đó là nỗi buồn mang cả hạnh phúc. Các nhân vật chính trong phim cũng từ nỗi buồn mới có thể trưởng thành, làm cho âm nhạc của họ đa sắc màu và sâu lắng hơn.

Mình biết cũng có rất nhiều người trên đời này sợ nỗi buồn. Nhưng chính những nỗi buồn đó mới làm nên chúng ta của hiện tại, phải không. Chỉ có những người chấp chứa trong mình nhiều nỗi buồn, mới có thể thấu hiểu và trưởng thành được. Và cũng đừng quên song hành cùng nỗi buồn, còn có rất nhiều hạnh phúc mà…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here